bởi vì quân hôn

Truyện Bởi Vì Quân Hôn, chuyện nói về một anh chàng yêu thầm cô ấy đã từ rất lâu nhưng ngại không nói ra và cho đến hiện tại hôm nay thì anh vẫn không đủ can đảm nói với cô. thành phố Hạ Long tỉnh Quảng Ninh năm 2009 cho thấy số vụ ly hôn vì ngoại tình là 36 vụ trên tổng số 323 vụ ly hôn, chiếm 11%. Theo số liệu tìm hiểu được, năm 2000 ở Hà Nội có 152 trường hợp vi phạm nguyên tắc hôn nhân 1 vợ 1 chồng; Kiên Giang là 1.450 trường hợp 727,496. Cập nhật. 01/08/2019. Đọc truyện Quân Hôn Chớp Nhoáng full cập nhật chương nhanh nhất trên Vietwriter .vn. Nhắc tới quân nhân thì hẳn là ai cũng có cảm xúc tôn trọng đối với họ, bởi họ là những người ở tuyến đầu, mỗi khi đất nước có chiến tranh, là những Đánh giá: 7.6/10 từ 28 lượt. Converter: Ngonquynh520. Editor: Hoa Hồng, Fuly, Nguyễn Thị Mỹ Hà, Tiểu Tất Cửu, AnhThơ, tieu_hao. Số chương: 61 + 2 ngoại truyện. Lịch đăng: 4 chương/1 tuần. Giới thiệu: Chỉ yêu hai mươi năm. Tìm việc làm mọi lúc mọi nơi. Cùng Phòng GD&DT Sa Thầy đọc bài Phân tích bài ca dao: Hòn đá đóng rong vì dòng nước chảy, Hòn đá bạc đầu vì bởi sương sa. Phân tích bài ca dao: Hòn đá đóng rong vì dòng nước chảy, Hòn đá bạc đầu vì bởi sương sa gồm dàn ý chi tiết và bài văn mẫu hay, ấn tượng nhất. Vay Tiền Nhanh Ggads. ac-ma-vuong-gia-cuc-sung-ng download ac-nu-qua download am- download ao-giac-thu download ban-linh-ngo download ban-nhac-cua-nhung-k download bat-hu-kiem- download be-con-xin-dung download ben-anh-tro download bi-luu-manh-canh-luu-manh-so-voi-luu-manh-cang-luu download bien-em-thanh-ba-xa-t download bo-y-thie download boss-la-nu-phu-110 download boss-nu-hoan-my-27 download ca-voi-co-don-to- download cam-duong-quy-yen download chang-re-quyen-the-513 download chien-than-cuon download chien-than-hao- download chien-than-hao download chien-th download download cho-thue-ban-tr download chong-yeu-b download chung-cuc-l download co-con-chi download co-vo-khe-uoc-cua-tong download con-duong-b download cp-tui-du download cua-hang-nhang-den-cua-tieu-lao download cuc-cung-kieu download cuc-pham-t download cung download cung-nu-thuong-vi-ky-nhat-pham-hoang- download cung-tong-tai-daddy-cung-chieu- download cuu- download download da-mot-thoi-tinh download da-thoai-u-minh-quai-dam_q download dai-huyen-lenh-tieu download dai-tieu-th download download dau-pha download download de-nhat-kie download de download dien-anh-the-gioi-ta-la- download dien-chu-o-re-774 download dieu-waltz-duoi-anh- download do-thi-binh-thuong-c download doc-co-quai download doc-sung-dien-vien-ma download dung-rung-don download duong-ng download em-la-anh-nang-do download download gia-o-se-b download giang-ho-tieu-huo download ha-tieu-thu-that-phon download hao-mon-quyen-the-ngon-thieu-cung-chi download hoang-hau-da-kieu download hoang-ha download hoang-thuong-co-gan-mot-minh-dau-ban download hop-dong-77-ngay-ong-xa-ba-dao-dung-sang download huan-luyen-cha-phu download huu-phu-ki-hoang-thuong-tuong download huyet-chuong-than download download khong-can-dam-sau-chi-mong-la-m download khong-the-buong-tay-ban-tiet-bach download kiem-tot-qu download kinh-ho download ky-linh-than download lac-mat-co-dau-xung-hi download lac-mat-co-dau-xung-hi download lac-tuyet-than download lang-hau-t download lao-cong-ly-h download loc-din download long-te download luan-hoi-da download download luoc-thien download mat-roi-xin-dung-tim-43 download mat-the-duong-oa-ban-chep- download mau-xuyen-he-thong-cong-luoc-lang-t download mau-xuyen-nu-phu-phan-con download mot-buoc-len-tien download mot-manh download mot-phan-cay- download mua-truoc-ma download download ngao-the-dan-t download nghich-thien-chi-nu-kieu- download nguoi-chong-ho-cua-nu-giam download nguoi-dan-ong-toi-theo-duoi-7-nam-yeu-nguoi-kha download nguoi-dau-yeu-45 download nguoi-dau-yeu-45 download nguoi-thiep-bi-bo-cua-vuong-gia-manh- download nha-co-chinh download nha-tre-hoa download nhan-ma-x-su-tu-12-chom-sao-i-will-toil download nhat-ky-than-ho-men download download nhoc-dau-gau-toi- download nhoc-mot-trong-chung-toi-em-th download nu-phap-y-cua-tong-tai-mat- download nu-p download nu-than-quoc-dan-canh-ng download nu-tien-si-dien-cuong-che-tao-nguoi-may-duc-ni download download om-toi-nhe-co-gai- download om-toi-nhe-co-ga download ong-xa-than- download phai-cau-hon-voi-bay-nam-nhan-lam-sao download phan-1-det-ngan-ha-cho-em-3 download phan-cuu-ta download phat-dao-phat-ban- download phu-nu-co-thai-cung-xuyen-qua_quy download phuong-hoan download qu download qu download quan-hon-keo-dai-co-thieu-sung-the-vo-do download quoc-bao-thien-ha-cam-d download quyen-3-ninh-thu-rat-la-la download rap-chieu-phim-dia-nguc_quy download sap-huyet_quy download s download song download su-thuong-de-nhat-hon-loan_qu download sung-ai-cua-ba-thieu-bat-giu-cap-song-sinh-yeu-dau-cua-m download sung-ai-doc-quyen-dan download sushi download ta-chi-muon-an-tinh-ch download ta-co-ca download ta-muon-lam-ong-trum-ho download ta-tu-tan-the-bat-dau-vo- download tac-gia-cung-den-cuo download tai-ha-khong-pha download tan-an-quy-su-166488_ download ten-than-tuong- download tha-cho-toi-te download than-dao-dan- download than-dieu-hie download than-y-vuong-phi-bi-vu download thanh-lien-ch download the-day-you-went download thien-su-dia-nguc-hell-angel-nguoi-tot-hay-k download thien-vuo download thoi-gian-co-anh-ki-uc-thanh download thu-phi-thien-ha-than-y-dai download thuc-tap-sinh-vo download tieu-thanh-mai-ngoc-nghech-truc-ma-ye download toi-ten-la-ark_q download tokyo-revengers-troi-hom-nay- download tong-tai-cuong-the-phu-nhan-da download tong-tai-lanh-lung-yeu-ph download tong-tai-ngoai-gia-thu-sung-vo-t download trach-thien download tro-ve-an download trum-tai-nguyen_ download trung-phat-quan-phuc-he-liet download trung-sinh-nghich-chuyen-tie download truo download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_quye download truyen-ca-doi-nay-khong-roi-xa download 1, truyen-choc-gian-bao-boi-ong-xa-cu download truyen-ngon-tinh-tong-tai-ba-dao-gianh-vo download tu-la-vu-t download tu-minh-tu-thanh-nguoi-d download tu-nguc-kiep- download tuong-phu-ngoc- download tu download tuyet-sung-vuong-phi-cuong-si-v download van-co-than download van-gioi-vi download download vinh-da-chi- download vinh download vi download vo-chong-ha download vo-dich-thien download vo- download vo-xa-he-liet-n download vo-yeu-bao-boi-cua-l download vo-yeu-cua-tong-tai-mo-vi-lan-pho-ha download vo-yeu-cung-cuc-cung-cua-tong-tai-da-tro-v download vong-du-dai-t download vu-cuc- download vu-em-sieu-cap-tuong-cong-that-hung- download vu-than-c download vuon download vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu download xuyen-nhanh-cong-luoc-dinh-che-boss-vai-ac-co-mot-kh download xuyen-nhanh-ky-tich-xuyen-qua-cua-noan- download xuyen-sach-chi-phu-mong-tam-sinh_huy-thien- download xuyen-thu-ca-man-tu-tien-sieu-v download xuyen-ve-lam-sun download yeu-chi-can-ta-va-nguoi- download yeu-duong-o-benh-vien-tam download download Khi vừa nghe thấy lời này Nhan Thấm không tự nhiên nghiêng đầu một chút, thật may là Cố Diễn Sinh nhanh chóng điều chỉnh lại, dựa vào ghế sofa lịch sự cười "Anh mới vừa trở về thành phố A thì có một đống người mời ăn cơm, thế nào, cùng đi chứ?" Nhan Thấm có thể uống rượu, không biết vì sao, đã từng cùng một đám bạn uống rượu lúc nửa đêm, rượu Mao Đài, lúc ấy Nguyễn Miên ném mắt kính vén tay áo, uống hết từng chai từng chai rượu Mao Đài "Gọi cậu đấy, đến đây nào, uống thử cái này một chút xem nào."Một mình Nhan Thấm uống hết chai rượu Mao Đài, uống xong mặt không đỏ thở không gấp, Nguyễn Miên thì không được, ôm bắp đùi Nhan Thấm gọi một số tên nhân vật nam trong phim G, lúc ấy Cố Diễn Sinh tỉnh táo một chút, nguyên nhân, là anh không thể uống rượu, Cố Diễn Sinh uống rượu rất dễ say, đây là chuyện trong giới đều biết, thật ra thì Nhan Thấm chỉ bình tĩnh ở mặt ngoài, khi Cố Diễn Sinh đưa cô về nhà, Nhan Thấm lập tức điên rồi, kéo cúc áo của Cố Diễn Sinh, rồi điên khùng cười đến chảy nước mắt, từng giọt từng giọt, rơi vào trên mặt Cố Diễn Sinh, Nhan Thấm đứng ở núi Thiên Thai, ngửa đầu, quần áo màu trắng bay theo gió, lúc đó Cố Diễn Sinh đứng ở một bên hút thuốc lá, khói thuốc lá là tình yêu phù hợp với mình, dài trắng Nguyễn Miên nghe được những lời kia của Cố Diễn Sinh thì nghiêng đầu nhìn một cái theo bản năng, sau đó yên tĩnh sống ở trong thế giới của mình. Đương nhiên Nhan Thấm đồng ý, Cố Diễn Sinh đi lấy xe, Nguyễn Miên nhấp môi "Nhớ trở về sớm một chút, hai ta cùng xem .""Ai cũng giống cậu sao, ngay cả "Thám tử lừng danh Conan" cũng sợ muốn chết." Nhan Thấm đi vào trong nhà lấy ví da với áo khoác, nói chú ý tình hình của Nhan Thanh một chút, vẫn do Nguyễn Miên tự sinh tự diệt, Nhan Thanh đang đọc sách, trang bìa trắng như tuyết, giống như bị quấy rầy, ngẩng đầu nheo mắt khẽ mỉm cười, nụ cười vô cùng lạnh đến khi Nhan Thấm cài dây an toàn xong, Cố Diễn Sinh vẫn còn hút thuốc lá, cô vô cùng muốn nói lên một ít vấn đề, thấy gò má lạnh lùng của Cố Diễn Sinh, lập tức câm mồm, quay đầu nhìn cảnh vật bên ngoài, ban đêm ở thành phố A rất đẹp, trên trời có đầy sao, Nhan Thấm vừa ngẩng đầu là có thể nhìn thấy, có lẽ là đèn đỏ, Cố Diễn Sinh mở miệng "Có quan hệ thế nào với tên Mộ Thanh kia?" Anh thật sự không quan tâm, trong mắt đều có ý cười, Nhan Thấm quay đầu sang theo bản năng, vừa vặn chống lại đôi mắt của anh, có một chút máu, lan tràn từng chút từng chút một."Có thể có quan hệ gì, cũng chỉ là anh ta đang đuổi theo em, em đang do dự có chấp nhận không, hai người mập mờ suốt cả một năm, hơn nữa nói không chừng còn sẽ tiếp tục mập mờ nữa." Nhan Thấm chống hai tay sau gáy, bỗng nhiên trên mặt có ý cười"Ôi, thanh niên cực tốt, như hoa như ngọc.""Dù sao cũng phải kết hôn trước khi quá tuổi sinh con, anh cho rằng mỗi người đều giống anh, không sợ còn dư lại sao?""Anh cho rằng em còn đang chờ." Cố Diễn Sinh nhả khói, ở bên trong làn khói, ánh mắt của anh có vẻ vô cùng tĩnh mịch và tối tăm, ở nơi vô cùng sâu thẳm, có một chút, một chút tối tắm, nhưng chỉ trong nháy mắt, Cố Diễn Sinh lại thả lỏng toàn thân, khóe miệng có nụ cười lười biếng, giống như một con hồ ly đang nghỉ ngơi, sau khi thấy gò má tái nhợt của Nhan Thấm, Cố Diễn Sinh nở nụ cười nhạt "Nhìn em xem, bị dọa thành bộ dạng kia, năm đó chuyện anh đồng ý với em, còn có thể gạt em sao." Giống như thật sự không để ý, tay của anh lại đặt lên tay lái một lần nữa, chỉ là cơ thể vẫn còn miễn cưỡng, giữa lông mày cũng có một chút mỏi vào phòng bao trong cửa hàng, người cả bàn mặc quần áo quân nhân màu xanh lục thấy Cố Diễn Sinh lập tức kêu lên "Chào Trưởng quan." Đều là người nghiêm túc, không có nửa phần mang ý cười, khó trách tới đều là những nơi lịch sự tao nhã, ngược lại thật sự là uất Diễn Sinh ngồi xuống, có người bưng nước trà lên, anh nhận lấy, thổi khí nóng nhẹ nhàng nhấp một hớp "Nước trà này mùi vị không thay đổi, rốt cuộc là cửa hàng lâu năm, giống với mùi vị khi còn bé, em cũng nếm thử một chút." Anh đưa cho Nhan Thấm, Nhan Thấm nhận lấy theo thói quen, lập tức uống một hớp "Hiện tại thành phố A thay đổi rất lớn, mùi này lại không thay đổi, trước kia năm đồng một mứt quả hôm nay phải năm mươi đồng, thật sự lạm phát rồi hả? Chỉ sợ sau này mua ly trà cũng phải hai mươi vạn."Cố Diễn Sinh chống cằm cười, bộ dạng kia, theo Nguyễn Miên nói chính là Đây chính là một kiểu đẹp đẽ muốn người ta giày xéo không phải uống rượu vui đùa với bạn bè như bình thường, từng người từng người đều là quân nhân chính hiệu, cơ thể kia còn cứng rắn hơn cả thép, Nhan Thấm hết ý kiến, một ly tiếp một ly rót vào trong bụng, đầu tiên là rượu đỏ, nồng độ không cao, Nhan Thấm chỉ cho rằng là giải trí, sau đó nhìn Cố Diễn Sinh dùng thuật ngữ chuyên nghiệp nói một loạt lời cơ mật với đám người kia, kế tiếp là rượu mao Đài, Nhan Thấm cũng uống, Nhan Thấm là một sinh vật chậm chạp, cũng không phải "ngàn chén không say", lại uống hỗn hợp rượu như vậy, càng uống vào càng mạnh, không bao lâu cô đã không nhịn nổi nữa, kéo quần áo của Cố Diễn Sinh cầu xin tha thứ, Cố Diễn Sinh không biết nên nói cái gì, đám người kia cũng uống, rốt cuộc là uống rượu say sau khi gặp người, những người kia bình thường rất đứng đắn không bao lâu sẽ say thành một Thấm nói không về nhà, nếu Nhan Thanh thấy bộ dạng này của cô, không hối hận thì làm sao đây, hình như Cố Diễn Sinh cũng say không rõ, không dám tự mình lái xe, để cho người khác giúp một tay đưa vào trong khách sạn, thuê phòng, sau khi Cố Diễn Sinh đưa cô lên giường, Nhan Thấm bỗng nhiên mê man, ở bên tai Cố Diễn Sinh nói hai chữ, bỗng chốc Cố Diễn Sinh cháy bùng ngọn lửa, dựa theo cảm giác hôn cổ Nhan Thấm, Nhan Thấm không mở mắt ra được, khi đang cùng mê mang, anh hôn cô, đó là một nụ hôn vô cùng dịu dàng, Cố Diễn Sinh đẩy cô vào đường ngõ cụt, từng chút từng chút lên đỉnh, đầu tiên là dùng ngón tay, Nhan Thấm bị giày vò tới giày vò lui, khóc nức nở, âm thanh giống như mèo kêu, Cố Diễn Sinh bị làm cho ngứa ngáy, gọi tâm can bảo bối tâm can bảo bối."Ngoan, không đau không đau." Cố Diễn Sinh thật sự dịu dàng, hôn một đường từ trên trán xuống, Nhan Thấm cắn môi, lôi kéo cúc áo của Cố Diễn Sinh gọi "Em sợ. . . . ."Lúc này Cố Diễn Sinh vỗ cùng nhẫn nại, cố tình tiếng kêu này vô cùng mềm mại, anh không nhịn được, nghĩ đến cô cũng đủ ướt, trong nháy mắt đi vào Nhan Thấm đau đến nhíu mày, cắn môi gọi, sau đó khóc, anh đã hết sức dịu dàng, cũng hiểu được Nhan Thấm là một người sợ đau, còn sợ đau hơn cả cô bé trong tưởng tượng co một lần toàn thân Nhan Thấm ướt nhẹp, kêu gào muốn tắm, cả người không thoải mái, Cố Diễn Sinh lại cầm thú tái phát, ở trong phòng tắm làm thêm một lần nữa, Nhan Thấm khóc, khom thành hình dáng con tôm khô, đầu Cố Diễn Sinh còn choáng váng, hất tay cô ra ôm vào trong ngực mình, giằng co nửa ngày Nhan Thấm cũng ôm anh đi thật mệt nhọc, giằng co hơn nửa đêm, Nhan Thấm vẫn chưa hết say, chóng mặt, Cố Diễn Sinh cũng khi Nhan Thấm thức dậy lại mới biết đã xảy ra việc không tốt, Cố Diễn Sinh đang để trần nửa người trên đứng ở trước cửa sổ sát đất, tầng lầu cao như vậy, thật sự cũng không quan tâm bị rình trộm chuyện này, Nhan Thấm cố gắng giữ vững cơ thể và đầu óc tỉnh táo, nhưng bắp thịt co rúc lại cùng với cứng ngắc chứng minh cô đang sợ hãi, cô ngẩng đầu nhìn trần nhà, chỉ cảm thấy ở trong chỗ bóng tối nở rộ một đóa hoa khổng lồ, chảy ra chất lỏng màu vàng, nơi âm u, giống như quái vật đáng sợ nhất."Anh sẽ chịu trách nhiệm." Là Cố Diễn Sinh mở miệng trước, anh dùng sức vo nát điếu thuốc lá trong ngón tay, cô nhìn gạt tàn thủy tinh đầy tàn thuốc "Đúng lúc gần đây anh có thời gian nghỉ phép, ngày mai đi đăng ký kết hôn." Anh kéo tủ quần áo, lấy ra một cái áo sơ mi, cúi đầu cài từng cúc áo một."Em không muốn." Nhan Thấm co quắp lại giữa giường, hàm răng trên hàm răng dưới như đang đánh nhau, cảm giác hít thở không thông bao chặt lấy cô, sau đó từng chút từng chút một quấn quanh, cô cắn răng "Chỉ 419, không đến nỗi này." 419 tình một đêmCố Diễn Sinh cười lạnh, sau khi mặc tây trang xong "Nếu em không phải Nhan Thấm, tất cả còn có thể thay đổi."Nhan Thấm và Cố Diễn Sinh là một đôi kỳ lạ, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, hai bên đều hy vọng họ có thể ở chung một chỗ, mà đáng sợ hơn, nhà họ Nhan và nhà họ Cố cũng chưa bao giờ xuất hiện ly hôn, hai bên đều là quân hôn, rõ ràng nhận hết khổ sở, hiểu được cái xấu của quân hôn, nhưng cũng liều mạng đẩy Nhan Thấm vào trong kết cục này."Anh cố ý phải không." Nhan Thấm cắn chặt răng, giọng nói không yên, nhưng cũng không khó nghe ra là một loại gần như khàn khàn đến tuyệt vọng, một loại bóng tối kì dị sẽ bao lấy cô, sau đó từ từ cắn nuốtCố Diễn Sinh kéo cổ tay áo trong ra, vừa lúc quơ tay đụng trúng gương thủy tinh "Anh không bỉ ổi như vậy, em sợ hãi như vậy làm gì, hai ta kết hôn là chuyện sớm hay muộn, cũng chỉ là bởi vì một chuyện như vậy, hơi kéo dài một chút." Cố Diễn Sinh thật sự tức giận, thậm chí Nhan Thấm có thể nhìn thấy trong con mắt anh nổi lên từng ngọn lửa, cuối cùng giống như vụt tắt, trong mắt lại là một chút vụn băng, sau đó lại cảm thấy không thú vị."Cố Diễn Sinh, anh đã nói là anh không ép buộc em.""Em cho rằng anh có thể nhẫn nại bao lâu, một chuyện kia, cũng đáng giá để em bực bội nhiều năm như vậy sao." Cố Diễn Sinh là cầm thú, coi như thu lại móng vuốt mấy năm, nhưng cô đã quên mất, người đàn ông này, là từ nhỏ đến lớn đùa bỡn cô trong lòng bàn tay, nếu như không phải bởi vì một ít chuyện, nếu như không tim của Nhan Thấm bỗng nhiên trầm xuống, sau đó đầu nổ tung, vỡ ra từng mảnh từng mảnh như pháo hoa, có người nhẹ giọng nói lời nhỏ nhẹ, có người ấm áp, khuôn mặt tươi định Nhan Thấm sẽ gả cho Cố Diễn Sinh, đây là quyết định đã định từ nhỏ, sao lại dễ dàng quên chứ?Nhan Thấm run rẩy tay chân mặc quần áo xong, cô thật sự sợ hãi, ngay cả cúc áo cũng cài sai nhiều cái, cho đến khi Cố Diễn Sinh vươn tay ra, cúi đầu yên tĩnh giúp cô cài lại từng cúc một, mặc áo khoác vào, tự giác vươn tay ra vò rối mái tóc của cô, Nhan Thấm nhắm mắt lại chịu đựng "Cố Diễn Sinh, anh lừa em.""Ừ, vậy thì thế nào?" Lúc Cố Diễn Sinh nói lời này cả người đều đang mỉm cười, con ngươi cũng âm u, Nhan Thấm giống như thấy sau lưng anh bóng dáng một người mặc quần áo màu đỏ như máu, Nhan Thấm sợ kêu toCố Diễn Sinh là một người muốn gì được nấy, Nhan Thấm không đồng ý, hai người vì vấn đề kết hôn mà giằng co không thôi, rốt cuộc Nhan Thấm thắng, Cố Diễn Sinh bởi vì có chuyện tạm thời lại bị điều trở về thành phố Thấm nơm nớp lo sợ qua hết một ngày, cho đến khi có học sinh đến tìm cô, cô đều từ chối nói có chuyện, công việc của giáo sư đại học không hề đơn giản, giống giờ quy định của cuộc thi, giống làm báo cáo, còn có một chút chuyện phòng ngừa, may mắn là đại học, thật ra thì nghĩ như vậy, cô gần như có một cảm giác muốn rơi như nhất định phải gả, tại sao nhất định là Cố Diễn Sinh, ai cũng được, tại sao cần phải là anh ta, về nhà một lần đều bày ra bàn tay người làm ba, Nhan Thấm yếu ớt, không chịu nổi, máu mũi lập tức chảy xuống, trước mắt là bầu trời đen kịt, không đứng vững, ngã xuống trên ghế sofa, Nhan Thanh đang đọc sách, ngẩng đầu lên thản nhiên nhìn một cái, sau đó lại im lặng."Vì người đã chết nhiều năm như vậy, Diễn Sinh làm cũng coi như hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, nếu không phải chờ con, nó ba mươi hai tuổi rồi còn có thể không kết hôn sao, con nhìn đi, lên giường còn muốn đổ thừa." Đúng là giọng nói của ba, một câu tiếp một câu, Nhan Thấm nghe thấy rơi lệ ở trong lòng. Skip to contentGiới thiệu Ebook Tác giả Kỳ Vãn Thể loại Ngôn Tình Nguồn Editor hoa hồng Trạng thái Full Chương cuối Ngoại truyện 【 2 】【 hoàn 】Giới thiệu truyện Truyện Bởi Vì Quân Hôn, chuyện nói về một anh chàng yêu thầm cô ấy đã từ rất lâu nhưng ngại không nói ra và cho đến hiện tại hôm nay thì anh vẫn không đủ can đảm nói với cô đi lấy chồng thì anh lại càng không thể nào nói ra, chỉ biết chôn giấu tình yêu này trong suốt nhiều năm qua. Hằng ngày anh lén lút nhìn cô từ phía sau chỉ có thể đứng từ xa mà thôi, anh không muốn làm tan hạnh phúc đang có của một người là không nhất thiết người đó phải thuộc về mình mà phải chúc cho người mình yêu được hạnh phúc mà thôi đó mới chính là tình yêu thật Ebook Bởi Vì Quân Hôn – Kỳ Vãn FullEbook Bởi Vì Quân Hôn – Kỳ Vãn – Full Epub – FullEbook Bởi Vì Quân Hôn – Kỳ Vãn – Full Prc/Mobi – FullEbook Bởi Vì Quân Hôn – Kỳ Vãn – Full Pdf – Full Khi Nhan Thấm biết Cố Diễn Sinh từ thành phố G trở về thành phố A là đang lên lớp ở đại học A, trong iphone là tin nhắn đùa giỡn theo thói quen của anh, sắc mặt cô thay đổi một chút, rốt cuộc là ai để tên yêu nghiệt này trở về vậy."Cố Nhị, lần này trở về là vì chuyện gì vậy." Đối diện là công tử con nhà giàu với giọng điệu cà lơ phất phơ, đầu ngón tay lấy một phương thức mập mờ kẹp lấy điếu thuốc, có người cúi thắt lưng xuống giúp đốt thuốc, anh ta nhẹ nhàng hít một hơi "Nếu là vì Nhan Thấm mà nói, vậy cậu cứ yên tâm, tôi vì cậu trông chừng cô ấy thật tốt, làm hại bây giờ cô ấy nhìn thấy tôi đều bị ám ảnh."d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ Diễn Sinh không quan tâm gõ đầu ngón tay lên bàn, ánh đèn trên trần nhà quay vòng những tia sáng kỳ dị, chiếu vào ly đế cao chứa rượu vang màu đỏ, nhìn rất quỷ dị, anh nhếch môi, sau đó nâng lên thành một đường cong, lộ ra hàm răng trắng tinh, một người đàn ông như vậy, thấy thế nào cũng đều cảm thấy lợi hại khó nắm bắt."Cô ấy là người ngu dốt đâu đáng giá để cậu đi quan tâm." Rốt cuộc Cố Diễn Sinh mở miệng, chống cằm khẽ cười, trong mắt có màu đỏ như máu chợt lóe lên rồi biến mất, quay vòng náo động, sau đó âm cuối cùng càng nói càng to, quyến rũ vô cùng "Bên tôi còn có việc, đi trước đây." Anh lập tức đứng lên, không nhịn được kéo cà vạt của mình ra, người bên cạnh nhận lấy áo khoác, cũng bước đi theo, anh cầm khăn vuông che kín khóe môi hỏi người giúp việc bên cạnh "Mộ Thanh kia tiếp cận Nhan Thấm khi nào?""Một khảong thời gian rất dài rồi."Vừa đến nhà họ Cố quả nhiên trông thấy Nhan Thấm, cô ấy vẫn thanh lịch, đứng ở phía xa khẽ mỉm cười, có lẽ mới vừa trở về từ trường học, tóc buộc đuôi ngựa, mang theo kính cận, da cũng trắng hồng."Bà Tần." Cố Diễn Sinh lười biếng rúc vào mặt trong ghế sofa, giọng nói vẫn quen thói không chút để ý, Tần Thì là mẹ Cố Diễn Sinh, Nhan Thấm đã từng rất tò mò, tại sao muốn gọi mẹ mình là “bà Tần”, lúc đó Cố Diễn Sinh đang chơi cờ Tây Dương, ngừng một chút, hơi mỉm cười chủ nghĩa đại nữ tử của mọi người là như thế, không gọi mẹ là Thị trưởng Tần sẽ không sai’, Nhan Thấm kinh hãi một chút, tuy nói mẹ của mình là ủy viên chính trị, nhưng cũng chưa từng xuất hiện như vậy, nhà họ Cố vốn không phân biệt, giống như Cố Diễn Sinh loại con cháu cách mạng bỏ vào trong tiểu thuyết chính là con trai cán bộ cao cấp số một điển hình, chỉ tiếc, Cố Diễn Sinh hoàn toàn đánh vỡ ấn tượng của Nhan Thấm với quân nhân, cô cho là quân nhân đều phải nghiêm túc nói năng thận trọng, đâu ra đấy tới cực điểm, cố tình ra một Cố Diễn Sinh, quyến rũ lại mị hoặc, tuổi không lớn lắm, lại thành Thiếu tướng lục phải Cố Diễn Sinh, rõ ràng chính là một kiếp khó khăn."Lần này trở về thành phố A, dự định nán lại bao lâu." Cuối cùng vẫn là bà Tần hỏi, rốt cuộc là Thị trưởng, dáng vẻ này người khác đều không học được, dù thế nào Nhan Thấm cũng không thèm để ý, hôm nay cũng dựng lỗ tai lên, có lẽ là cô vô cùng chú ý, chọc cho Cố Diễn Sinh không thoải đời ông cụ Cố có khí phách nhiều năm, nhìn thấy gò má trắng hồng của Nhan Thấm, có lẽ thật sự bởi vì vấn đề tuổi tác, hôm nay ông cụ thoạt nhìn vô cùng từ ái, trong nháy mắt Nhan Thấm chân chó, đi tới bên cạnh ông cụ Cố bóp chân đấm vai, Cố Diễn Sinh cười như không cười, ngậm thuốc "Nhiều năm như vậy, trừ mặt tròn, eo mập, em còn làm được gì."Nhan Thấm cắn hàm răng, đồ khốn kiếp, đồ yêu nghiệt, ai đã để tên yêu nghiệt này trở về thành phố A, trời mới biết ban đầu lúc anh đi, cô làm vẻ mặt ngượng ngùng đưa anh trai Cố của cô, lên Thiên đường. =_=à không phải, đi thành phố G, dĩ nhiên mọi người đều nói, tình cảm giữa Nhan Thấm và anh trai Cố thật phải chưa từng có người hỏi, sao chọn ngay lúc này trở về, đang thời kỳ nhạy cảm đấy, Cố Diễn Sinh luôn thổi trà trong tay, trong mắt che giấu một chút ánh sáng "Công việc ở thành phố A càng thêm bận rộn, trở lại cũng dễ hiểu." Nhưng mà đối phương luôn cảm thấy quái dị, Cố Diễn Sinh nổi tiếng là phúc hắc, giống như Nhan Thấm bị anh xoay tròn trong tay nhiều năm như vậy, người khác không biết được, nhưng Nguyên Miên chơi đùa từ nhỏ đến lớn với cô có thể không biết sao, thấy người con trai quyến rũ ngồi im lặng đối diện, Nguyễn Miên sờ lên cằm chợt nở nụ cười, xem ra cuộc sống sau này, sẽ rất muôn màu muôn vẻ đây."Ôi, anh trai Cố của cậu đấy." Kể từ sau khi Cố Diễn Sinh trở về một đám người xung quanh luôn tụm năm tụm ba trêu đùa, hôm nay ngay cả ăn sushi đến cơm nắm cũng không nhét vào được, một câu nói bất âm bất dương* của Nguyễn Miên trong nháy mắt làm cô ngổn ngang trong gió, nhìn cái thứ có ngoại hình cực kỳ giống băng vệ sinh, y như bị chính suy nghĩ lung tung của mình dọa cho cơ tim tắc nghẽn rồi.*Bất âm bất dương 不阴不阳bù yīn bù yáng ví von thái độ không rõ ràng, lập lờ đôi nướcNguyễn Miên ở trên nệm Tatami* cười như không cười nhìn Nhan Thấm cầm miếng sushi cứng ngắc "Ừ, chính là anh trai Cố mà cậu nghĩ đó, khi còn bé nói cậu là bé trai, cởi quần cậu ra, nói cậu sinh bệnh nặng, bởi vì không có thứ bé trai nên có, cho nên, lấy cớ chữa bệnh, chơi đùa 'Cúc Hoa' của cậu." Suy nghĩ của Nguyễn Miên luôn sâu xa, cái muốn xem, là ngực của cô, trước kia Nhan Thấm luôn nghe người ta nói, ngực lớn nhưng không có đầu óc, ngực lớn nhưng không có đầu óc, hôm nay thấy Nguyễn Miên sóng lớn mãnh liệt, Nhan Thấm yên lặng nhìn mình, thật ra thì ngày hôm qua Cố Diễn Sinh còn một câu chưa nói, đúng vậy, sau không thấy ngực to ra? Cô rõ ràng nhìn thấy Cố Diễn Sinh nở nụ cười, cùng với đáy lòng mình lã chã nước mắt.*Tatami kanji 畳 là một loại sản phẩm tạm gọi là tấm nệm được dùng để lát mặt sàn nhà truyền thống của Nhật Bản.Rốt cuộc Nhan Thấm sụp đổ ở trước mặt Nguyễn Miên, khi còn bé Cố Diễn Sinh có rất nhiều khốn kiếp, bởi vì cô hiền lành, xinh đẹp lại thuần khiết, cho nên luôn cho Cố Diễn Sinh vô số cơ hội tới đùa bỡn cô, một việc trong đó chính là Nguyễn Miên nói, cũng bởi vì một ít chuyện này, Nhan Thấm ở trong nhà vẻn vẹn dành một tháng mười ba giờ để nói chuyện Cố Diễn Sinh đã làm, khi đó chỉ nhìn thấy sắc mặt của Nhan Thấm,Nguyễn Miên đã hiểu rồi, khẳng định không phải lời nói cầu xin tha."Nguyễn Miên, thành phố A là nhà tớ, Cố Nhị là ba tớ." Cố Diễn Sinh lại có tên khác là Cố Nhị, là bạn bè xấu đặt tên, vẻ mặt Nhan Thấm nghiêm túc, nhưng trong nháy mắt lại cảm thấy không đúngNét mặt của Nguyễn Miên cứng ngắc "Sao cậu không nói, Cố Nhị đối với cậu, giống như băng vệ sinh với phụ nữ, hơn nữa còn là loại siêu dài dùng cho ban đêm."Nhan Thâm mím môi, khi cô cho rằng băng vệ sinh giống sushi là cô tuyệt đối sẽ không chạm vào, trong nháy mắt thấy Cố Diễn Sinh hành động nhanh nhẹn, dường như không có việc gì nuốt xuống, thậm chí cô đang uống trà, tỏ vẻ không có việc gì là một cô gái tốt, mở miệng chào hỏi "Ba."Nguyễn Miên nghiêm mặt, tiếp đó, Nhan Thấm như ý nguyện nhìn thấy gương mặt đẹp của Cố Diễn Sinh đen Thấm thầm kêu không tốt, sao loại chuyện riêng tư này lại nói lên trên mặt bàn, rõ ràng là cùng đùa giỡn với Nguyễn Miên, biết kẻ này da mặt mỏng vả lại tính cách phúc hắc, rõ ràng là đẩy cô vào chỗ chết, xưa nay Nguyễn Miên luôn chen hai chân vào chuyện này, hôm nay cũng chỉ bớt một chút, ngoan ngoãn ngồi ở một bên cười. Thời gian gần đây rất khó để chọn được trang phục và phụ kiện cho Cố Diễn Sinh cho nên Nhan Thấm liền thảm, cô bị bà Tần lăn qua lăn lại đến chết đi sống lại, dù sao đàn ông không cần xen vào những chuyện như thế này cho nên cô phải đi chọn trang sức, phụ kiện với mẹ chồng. Cũng may là hàng hóa mua được đều được cửa hàng chuyển về tận nhà, thái độ phục vụ của nhân viên cũng rất tốt, giới thiệu rất tỉ mỉ, cuối cùng quyết định là 3 bộ trang sức, nhìn từ viên trân trâu to tròn sáng bóng đến viên kim cương màu hồng phấn lấp lánh, cuối cùng là phỉ thúy ngọc thạch, Nhan Thấm cảm thấy thật hoa mắt. Ngày kết hôn, thời tiết rất tốt, Nhan Thấm mặc một chiếc váy dài quét đất, cha sứ không ngừng đọc những lời diễn văn, tuyên thệ, cuối cùng Cố Diễn Sinh vén khăn voan lên, khẽ hôn lên môi cô. Đầu khăn voan mềm mại phất qua gương mặt của cô, tầm mắt trở nên mơ hồ. Cô nhìn thấy Mộ Thanh ngồi bên cạnh Nguyễn Miên đang nói gì đó với cậu ấy. Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh ta quay đầu lại mỉm cười, lộ ra núm đồng tiền trên má. Vẻ quyến rũ và lịch thiệp trộn lẫn với nhau giống như là một thứ vô cùng sắc bén xuyên qua đầu óc Nhan Thấm, nhưng mà, cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi. Dưới sự chúc mừng của tất cả mọi người, cuối cùng bọn họ cũng kết hôn rồi. Đi trên còn đường quân hôn giống như ba mẹ cô và ba mẹ anh. Nguyễn Miên nói với cô, gả cho quân nhân là một chuyện vô cùng đau khổ, chưa nói tới chuyện ít được gặp mặt nhau mà đau khổ hơn nữa là thời điểm ly hôn, pháp luật cũng sẽ đứng về phía quân nhân, chỉ cần quân nhân không làm chuyện sai lầm gì quá lớn thì sẽ không có khả năng ly hôn, cho nên, bình thường , một khi đã kết hôn thì rất khó ly hôn. Cô nhắm mắt lại, nước mắt rơi trên đất. Sau khi kết thúc hôn lễ là thời gian động phòng, Cố Diễn Sinh vẫn rất dịu dàng, so với lần đầu tiên còn dịu dàng hơn, Nhan Thấm mở to mắt, không muốn nói chuyện nhưng trong nháy mắt khi anh tiến vào thì vẫn rất đau, cô nhíu mày, cố gắng không để nước mắt rơi xuống. "Diễn Sinh, con sẽ đưa Nhan Nhan tới thành phố G với con sao?" Bà Tần hỏi anh. Cố Diễn Sinh đứng hút thuốc ở một bên nghe thấy câu hỏi thì quay đầu lại nhìn Nhan Thấm, lông mi của cô giật giật, cố nhịn xúc động muốn hét ra tiếng, cuối cùng, anh vẫn cảm thấy không cần thiết lắm "Thành phố A rất tốt, dù sao cũng là nơi con đã sống hai mươi mấy năm, tạm thời không có ý định đi thành phố G, cho nên con sẽ ở đây một thời gian." "À..." Bà Tần mỉm cười. Ánh mặt trời chiếu vào vườn hoa, tường vi lười biếng bò qua vách tường, từng bụi, từng bụi, có cảm giác rất đẹp đẽ. Nhan Thấm cầm bình tưới nước cho các bụi hoa, Cố Diễn Sinh ngồi trên một cái ghế mây, quay mặt mỉm cười nhìn Nhan Thấm. Anh rất đẹp, vô cùng đẹp, trước kia có khí chất lưu manh, từ sau khi kết hôn, anh bớt phóng túng đi rất nhiều, chỉ còn lại một chút thản nhiên vương vấn quanh thân, hiện tại giữa hàng lông mày chỉ còn chút lạnh nhạt. Anh sẽ mỉm cười, sẽ để lộ hàm răng trắng tinh, khi ánh nắng chiếu tới cũng sẽ nheo mắt lại, không phải lịch sự, không phải sạch sẽ mà là một loại hòa trộn kì lạ. "Nhan Thấm, chúng ta cùng tới thành phố G đi." Cỗ Diễn Sinh mỉm cười, trong một biển hoa lớn, nhìn từ xa giống như quanh thân thể anh phát ra một luồng hào quang ẩn hiện. Nhan Thấm nhếch môi, chỉ cẩm thấy trong lòng xuất hiện một ngọn lửa giận. Cô liều mạng kiềm chế tức giận "Không muốn." "Vì sao?" "Em không muốn nhìn thấy anh."Bàn tay của Cố Diễn Sinh nắm chặt thành nắm đấm, giận quá hóa cười. Dường như anh rất tức giận, trong mắt còn có tơ máu, bộ dạng thế kia, cho dù anh có đang mỉm cười thì cũng có thể khiến người ta sợ hãi "Em ghét anh như vậy, anh cũng không cầu xin em kết hôn với anh. Em muốn lấy Mộ Lương vậy em đào anh ta từ dưới đất lên đi, nếu em dám minh hôn* thì ai dám ngăn cản em? Hiện tại em tức giận với tôi thì có ích gì?" Anh thực sự vẫn đang cười, môi cong thành vòng cung nhưng trong mắtlại lạnh như băng, không có một chút ý cười. Anh gằn từng tiếng giống như độc dược, đôi mắt xếch yêu nghiệt nhếch lên, nhìn qua không biết là giận hay cười. Anh rút một điếu thuốc lá trắng như tuyết ngậm vào miệng, hài lòng nhìn gương mặtNham Thấm biến sắc. Minh hôn hiểu nôm na là kết hôn với người chết, đây là một tập tục cổ hủ của người Trung Quốc Mộ Lương là một nút thắt trong tim cô. Nhan Thấm cắn môi, tức giận đến phát run, nhìn Cố Diễn Sinh lười biếng tựa vào ghế mây, mỉm cười như có như không, trong mắt lạnh như băng. Cô đã từng nhìn thấy Cố Diễn Sinh như vậy, đã từng có người làm ra chuyện vô cùng qua đáng, khi Cố Diễn Sinh biết chuyện cũng có biểu tình như vậy. Lúc đó Nhan Thấm đem thức ăn đến tìm Cố Diễn Sinh, nhìn thấy anh như vậy liền giật mình. Cô đã từng thấy anh lưu manh vô lại, thấy anh dịu dàng ôn nhu cũng từng thấy anh lịch sự nhã nhặ nhưng cô chưa từng thấy anh như vậy. Sau đó, Nhan Thấm không bao giờ nhìn thấy người đã phạm lỗi đó nữa, hỏi Cố Diễn Sinh, anh chỉ lười biếng mỉm cười, trong mắt là băng tuyết lạnh lẽo không thể hòa tan. "Cố Diễn Sinh, anh là tên khốn kiếp." Nhan Thấm ném bình tưới trong tay về phía Cố Diễn Sinh, cô thực sự đã nổi giận. Nước mắt chảy xuống, từng giọt, từng giọt, nhìn qua vô cùng đáng thương. Cỗ Diễn Sinh hơi nghiêng người, bình tưới bay xẹt qua người anh, hai đầu ngón tay của anh kẹp điếu thuốc lá, miễn cưỡng cười nói "Nhan Thấm, em cho rằng mình là ai? Muốn đấu với anh sao? Anh nói cho em biết đừng dùng tình yêu của anh để sỉ nhục anh. Anh muốn yêu em, em phải chấp nhận, anh không muốn yêu em, em cũng phải chấp nhận. Trước khi kết hôn thì không tính, nhưng mà hiện nay ta đã kết hôn rồi, đời này, em đừng nghĩ có thể rời khỏi anh." Nhan Thấm ôm mặt khóc, nếu như là Mộ Lương, nếu như là Mộ Lương, nếu như là người cười rộ lên thì sẽ vô cùng đẹp đẽ kia, nếu như là thiếu niên đẹp đẽ ôn hòa kia, nếu như là thiếu niên chưa từng lớn tiếng với cô, nếu như là anh, nếu như anh còn sống thì sẽ thế nào. Mộ Lương. Tôi từng yêu một người, anh ấy, anh ấy tên là Mộ Lương. Khi Cố Diễn Sinh bước vào nhà thì Tần Thì đang xem sổ sách, nhìn thấy bộ dạng này của con trai mình, bà chỉ cười "Chỉ là một người con gái, thương yêu còn không đủ mà con lại còn ngang ngược như vậy, cả thân đều toát ra vẻ kiêu ngạo, hiện tại cũng kết hôn rồi, nếu như con đi thành phố G thì cũng phải đi mấy năm, lần nhày, nhất định phải đưa con bé đi cùng." "Vẫn là để mình con trở về thành phố G thôi, con sẽ bớt thời gian trở về." Cố Diễn Sinh mím môi nói. Lúc Nhan Thấm vào nhà thì Cố Diễn Sinh đang dùng cơm, là cơm tay, bàn tay thuần thục sử dụng dao nĩa, anh miễn cưỡng cười nói "Bây giờ mới vào nhà sao, anh chờ em rất lâu rồi." "Em không đói bụng." Nhan Thấm biết tính của Cố Diễn Sinh chính là như vậy, đến nhanh đi cũng nhanh. Giây trước còn nói lời ác độc với cô, giây sau đã mua một túi đồ ăn vặt thật lớn đem tới cho cô. Nhan Thấm không thể đoán được tâm tư của anh, chỉ có thể phối hợp, cho Cố Diễn Sinh một bậc thang đi xuống. "Sao vậy, vẫn còn giận anh sao? Ngày mai anh đi thành phố G, cho dù là phải làm cho người ngoài xem thì em vẫn phải đi theo tiễn anh." Cố Diễn Sinh ngoài cười nhưng trong không cười nói "Nhìn em kìa, anh có thể làm gì em, chúng ta là thanh mai trúc mã hai mươi mấy năm, trước kia, lúc đính hôn, em nói em yêu Mạc Lương, chẳng phải lúc đó anh đã lập tức hủy bỏ lễ đính hôn vì em sao?" Nhan Thấm cũng nhớ rõ chuyện lần đó, hơn nữa Cố Diễn Sinh còn nhận hết sai lầm về mình. Nhan Thấm nhớ rõ lúc đó ba của Cố Diễn Sinh rất tức giận, dù sao cũng là quân nhân, cảm thấy danh dự là quan trọng nhất. Thời diểm ông cầm roi đánh lên người Cố Diễn Sinh, anh chỉ ngửa đầu cười, Nhan Thấm thấy sợ, cầu xin ba anh đừng đánh nữa, là lỗi của cô nhưng ba anh không chịu nghe, vẫn không ngừng đánh lên người anh, đánh đến mức anh phải nhập viện. Nhan Thấm cảm thấy rất có lỗi với Cố Diễn Sinh, nhìn gương mặt tái nhợt của anh, cô không ngừng xin lỗi. Khi đó Cố Diễn Sinh thực sự rất suy yếu, lúc mở mắt ra cô mơ hồ nhìn thấy trong mắt anh có hơi nước. Nhưng mà chỉ có một lần đó thôi, về sau, Nhan Thấm không bao giờ thấy Cố Diễn Sinh khóc hoặc là rơi bất kì giọt nước mắt nào nữa. Từ trước đến nay anh rất ngông cuồng, chỉ có anh khiến người khác rơi lệ mà thôi.

bởi vì quân hôn